Bà được phong AHLĐ là nhờ thành tích khai hoang Đồng Tháp Mười , trồng lúa 2 vụ trên vùng đất phèn , dẫn đầu năng suất lúa toàn vùng.Cô gái đặc biệtTrong đợt nhà nước phong danh hiệu AHLĐ năm 1986 , bên cạnh những cái tên lừng lẫy thời đó như Hồ Giáo ( phong lần 2 ) , GS-BS Nguyễn Văn Hưởng ( nguyên tổng trưởng Bộ Y tế ) , bà Ba Thi ( tức Nguyễn Thị Ráo - Giám đốc Cty lương thực TPHCM ) , TS Võ Tòng Xuân... , có 1 cái tên đàn bà lạ hoắc , tuổi đời còn khá trẻ ( 36 tuổi ) , nghề làm đồng , đó là cô Võ Thị Hồng , nông dân “rặt” ở xã Tuyên Thạnh , huyện Mộc Hóa , tỉnh Long An. Ngay sau khi dự lễ phong danh hiệu AHLĐ , tại Đại hội Anh hùng – chiến sĩ thi đua Cả nước năm 1986 ở Hà Nội , cô gái nói trên lại làm cả đại hội bất ngờ. Cô là 1 trong 3 người ( cùng với ông Hồ Giáo và ông Năm Hoằng - GĐ Nông trường Sông Hậu ) được đọc báo cáo thành tích tại đại hội ở mảng nông nghiệp. Thành tích của cô gái vùng Đồng Tháp Mười ( ĐTM ) làm các đại biểu dự đại hội không kém phần thú. Với đôi tay mềm yếu nử tử ấy , cô đã khai hoang 36ha đất , đưa vô tập đoàn gần hết , chỉ hạn chế cho mình 1 , 3ha. Cô đã đề xướng Thành tựu việc trồng lúa 2 vụ trên vùng ĐTM nhiễm phèn nặng. Cô là người luôn dẫn đầu toàn vùng về năng suất lúa. Cô là người đàn bà độc nhất ở Long An tự lái máy cày... Các đại biểu càng bái phục khi biết cô đã từng làm giao liên mật đưa rước cán bộ qua lại vùng ĐTM trong những năm chiến tranh ác liệt , cha cô từng là tù chính trị Côn Đảo...Vẫn lao dong như anh hùngMới đây , nhân chuyến đi sự vụ vùng ĐTM , tôi tìm đến nhà bà Bảy Hồng ở ấp Bắc Chan 1 ( xã Tuyên Thạnh , huyện Mộc Hóa ) bên giang biên Vàm Cỏ Tây heo hút , ngôi cố gia nhưng khá khang trang. Bà sinh năm 1950 , hiện vẫn sống độc thân cùng đứa cháu , cha mẹ bà đã mất. Bà tâm sự: “Thời chiến tranh vùng này khổ lắm , tui có 1 anh trai thì đã chiến đấu hy sinh năm 1965 , cha bị tù Côn Đảo. Nhà toàn chị em gái , tui lại có sức , nên cáng đáng hết chuyện nhà , rồi làm giao liên mật , đâu nghĩ gì đến chuyện lập Nhà ở. Đến khi hòa bình , lại xông vào khai hoang. Khi ruộng đất vùng này thành thuộc , ngó lại mình đầu đã điểm bạc”. Tôi thầm nghĩ một điều nhưng không dám nói ra: Bà sống độc thân không chồng con , tội gì phải quần quật tuổi già như thế , của cải rồi đây để lại cho ai... Như hiểu ý tôi , bà lại nói cười rổn rảng: “Làm ruộng , súc mục , lái máy cày... như đã ăn vào máu. Của cải tôi sản xuất , rồi đây để lại cho con cháu , hoặc hiến cho tầng lớp , như vậy cũng như chính tôi được hưởng”. Nói về tài làm đồng của bà thì dân trong vùng đều công nhận là “anh hùng”. Vụ hè thu này , do thời tiết đổi thay bất thường , sâu rầy phá bĩnh , năng suất lúa bình quân của cả ấp Bắc Chan chỉ khoảng 3 – 4 tấn/ha , riêng ruộng của bà Bảy Hồng là trên 5 tấn/ha. Còn vụ đông xuân , ít khi nào bà chịu dưới 7 tấn/ha. Ruộng đất của bà luôn là nơi đầu tiên áp dụng các thành quả KHKT vào đồng đất để công chúng noi theo. Đó cũng là nơi làm tổ nhân giống , điểm biểu diễn của Các quy định khuyến nông , Các quy định “Cùng nông dân ra đồng”. Dù chỉ học hết cấp 1 , nhưng bà luôn “hướng dẫn thực tập” cho sinh viên các trường đại học nông nghiệp. Tính ra bà đã có hàng trăm đứa con – sinh viên đến ở tập sự nhà bà đều gọi bà là “má Hồng”. Ông Nguyễn Lâm Tới – bí thư Chi bộ ấp Bắc Chan 1 – nói: “Chị Bảy luôn mực thước trong các phong trào ở Vùng đất , luôn làm việc và đối xử như người anh hùng”.Một thời để nhớĐối với bà , thời kỳ đẹp nhất trong đời Ấy là lúc chỉ nghĩ đến cống hiến. Thời đó , dù sống rất cực khổ , nhưng sản xuất được thứ gì có ích cho quê hương là sung sướng , hạnh phúc đến không ngủ được. Đi dự lễ phong danh hiệu AHLĐ và dự Đại hội Anh hùng – chiến sĩ thi đua Cả nước phản hồi , bà càng xông vào đồng đất như cho “vừa” với danh hiệu được trao. Bà không có điều kiện , nhưng BS Nguyễn Văn Hưởng , TS Võ Tòng Xuân , bà Ba Thi mỗi khi có dịp về Long An là tìm thăm “cô gái anh hùng”. Nhờ thế mà BS Nguyễn Văn Hưởng biết bà bị bệnh tâm thần tọa nặng , đã giúp đưa đi điều trị tại Bệnh viện y học dân tộc TPHCM cho đến khi khỏi hẳn. Ngày BS Nguyễn Văn Hưởng mất ( 1998 ) , ở vùng ĐTM bóng gió bà không hay , đến khi thấy truyền hình đưa tin lễ an táng ông , bà đã ngồi khóc thương suốt Suốt đêm. Trong số những “người cùng thời” , bây giờ bà còn chốc chốc liên lạc và gặp GS-TS Võ Tòng Xuân. Đối với bà , ông là người thầy , cả về tư cách lẫn những kiến thức nhà nông mà ông truyền đạt cho bà.Về chuyện ở Long An bây giờ rất ít người còn nhớ tới mình , bà Hồng nói với giọng không chút phiền muộn: “Chuyện khai hoang , tăng vụ , tăng năng suất để sản xuất nhiều lúa gạo Khi đó thật lớn , thật cố ý nghĩa. Bây giờ giang sơn đã phát triển , lắm chuyện khác quan trọng hơn nhiều. Cái thời cùng giang sơn vượt qua nghèo đói của mình đã chấm dứt , bây giờ là thời của các cháu dùng trí óc làm giàu quê hương , đất nước”...Kỳ Quan
.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lao động. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lao động. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014
Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014
Mồ hôi đâu chỉ thấm riêng vị mặn!
Câu chuyện thứ nhất: Bến xe Mỹ Đình một trưa hè nắng gắt. Địa ngục phụ nữ bán bánh mì đang thu lu ngồi sau đuôi một chiếc xe ca để tránh nắng và thong thả đếm xấp tiền lẻ mà chị nhọc nhằn kiếm được từ sáng đến giờ. Hốt nhiên , chiếc xe nổ máy phát động và… cài số lùi. Một tiếng thét đớn đau xé tan bầu không khí tanh , oi nồng và ngột ngạt ở nơi bắt đầu của những chuyến đi. Đám đông xáo xác , hỗn loạn nhảy bổ đến nơi phát ra tiếng kêu hãi hùng ấy. Thúng bánh mì lăn lóc cạnh đuôi xe , gần đó là lênh láng máu và nát bét một thân người. Không còn một tí được tràn đầy hy vọng. Đoàn người tò mò không chịu tản ra , vẫn xúm xanh xúm đỏ và tiếng rì rầm bắt đầu lan dần. Một manh chiếu , một bát cơm và một thẻ hương vội vàng được mang tới. Khép lại một thế cuộc cực khổ của một hình hài mang số phận con người. Đôi mắt vẫn trợn trừng in dấu một sự kinh ngạc quá đỗi và một câu hỏi lớn , tại sao lại thế , tại sao lại như thế được? vong linh đã siêu thăng và đang tìm đường về , về quê , về nơi chôn nhau cắt rốn , về với người chồng ốm yếu và 3 đứa con thơ ấu đang khao khát trông mong vào từng đồng bạc mà người mẹ lam lũ vẫn đều đặn gửi về mỗi tháng. Thế là hết. Tháng này sẽ không có gì. Tháng sau và tháng sau nữa cũng thế. Và những đứa trẻ ngu ngơ sẽ tuần tự bước vào đời , sớm hơn dự kiến! Câu chuyện thứ hai: Cánh xe ôm trật tự xếp thành hàng và kiên nhẫn đợi chờ. Xe về bến. Thế là chạy và chạy. Xáo xác và vội vàng. Chào mời và chèo kéo. Giành và ăn giá. Đáp ứng các tiêu chuẩn thẩm mỹ và sự nhạy cảm bắt khách là vậy. Rồi ai có khách sẽ đi khách , ai không tìm được sẽ lặng lẽ trở về và lại bắt đầu trông ngóng. Đan xen trong đám đông những người xe ôm nặng nhọc ấy có anh , một người đàn ông luống tuổi khắc khổ và có lẽ già hơn tuổi. Bữa nay là một ngày vui , anh đã cày xong 5 cuốc xe và bây chừ là cuốc thứ 6. Khách đã an vị sau xe và anh tong tả rồ máy lao đi. Két! Rầm! Không kịp nữa khi. Bất ngờ) đâm vào là cứ thế đâm thôi. Chẳng thể tránh được. Chiếc xe hơi bóng nhoáng đi ngược chiều cũng phanh gấp. Kính chiếu hậu gãy gập , vỡ tan tành. Bên thân xe hiện lên một đôi vết xước. Anh xe ôm nhăn nhó đớn đau , vị khách ngồi sau được một phen hú hồn. Cậu tài xế trẻ măng hùng hổ xuống xe , túm cổ anh và hét: “Này bố , đền đi , xe chưa đăng kí nhé! 1 tỷ đấy!”. Bét dem thì cái kính vỡ ấy cũng đáng giá bằng cả con xe cũ mèm của anh. Từ trần điếng và lặng câm. Ra tay thế nào bây giờ? Đền kiểu gì đây? Không chạy xe nữa thì mấy cái tàu há mồm ở quê sẽ chết đói nhăn miệng mất. Trời ơi đất hỡi là trời! Khốn nạn cái thân tôi! Và bạn , đã bao giờ bạn nhìn thấy những giọt nước mắt thực sự của một người đàn ông chưa? Trong những giọt nước mắt ấy thấm đẫm nỗi đau , sự tủi nhục và cả máu nữa , bạn có biết không? Câu chuyện thứ ba: Theo quy định của luật , tuổi lao động nhỏ nhất là 15 , ngoại trừ một số ngành đặc thù như đáp ứng các tiêu chuẩn thẩm mỹ và sự nhạy cảm ( múa , xiếc , … ) chả hạn thì độ tuổi này có xác xuất nhỏ hơn. Nhưng thực tiễn thì có những em bé mới 4-5 tuổi đã trở nên những người lao dong thực sự , kiếm cơm bằng sức lực của chính mình. Đó là những em bé hành khất lang thang vơ vất mà bạn có xác xuất bắt gặp ở đâu đó trên những phố phường nhộn nhịp của thành thị nhỏ bé như lòng bàn tay này. Bất ngờ) hàng tháng nay , gần khu dân cư đông đúc như nêm bỗng hiện ra 2 đứa bé lạ , thằng anh trạc 8-9 tuổi , cõng trên lưng người dưới chừng 3-4 tuổi , mặt mũi nhem nhuốc , quần áo dơ dáy , lê lết từ nhà này qua nhà nọ xin ăn , từ sáng bảnh mắt cho tới tận đêm khuya. Sáng sớm nay , người dưới vừa trở dậy đã kêu đói , thằng anh mắt nhắm mắt nhắm mũi mở bồng em thất thểu dọc con phố dài , vừa đi vừa nựng em. Hốt nhiên , cánh cổng sắt của một tòa nhà lững lững gần đó bật mở , một người phụ nữ ăn bận giàu có lịch sự , sực nức mùi nước hoa ngoại ung dung dắt chiếc @ qua cổng và để sẵn nổ máy lên đường. Đúng lúc đó , bên tai bà thẽ thọt những tiếng rủ rỉ đến não lòng: “Bà ơi , làm ơn làm phước cho con xin! Em con đói quá!” Và lù lù trước mặt bà là hai đứa bé nhếch nhách , hôi rình và xứng đáng là một lời nguyền. “Cút ngay! Cút cho sạch mắt bà! Vừa sáng ra đã xin với xỏ! Rách việc! Cút ngay cho bà còn đi! Cút!”. Thằng bé len lén ôm chặt em vào lòng , tiếng thét như xé vải của mụ phụ nữ quý phái kia làm nó khiếp sợ , dù nó đã quá quen với cảnh mắng chửi thường nhật nơi đầu đường xó chợ. Nó thui thủi lùi bước , lùi xa , thật xa như thể như thể sẽ bị người khác ăn tươi nốt sống đến nơi. Đen quá , vừa sáng ra đã đụng phải hai đứa nhãi con tởm lợm. Quên ngay , quên căng thẳng thôi cho sạch óc! Trên mặt không một tí xúc cảm , lại che kín bằng cặp kính đen xì dầy cộp to đoành , mụ phụ nữ ghếch đít lên yên xe , bàn tọa nặng nề của mụ tưởng sắp làm lún đường. Vểnh vót cặp mông béo húm , mụ rồ ga phóng vội. Sớm nay , mụ ta đi chùa lễ Phật! Những mảnh đời tháp lại , dù những mảnh ghép còn thiếu sót và nhơm nhở , nhưng cũng đủ gây nên mảng tối của một bức tranh đời toàn cảnh. Những mảng sáng có lẽ chỉ làm bật lên mảng tối ấy , chứ chẳng thể che mờ được nó. Đến bao giờ thì những số phận người cực khổ mới định nên thế cuộc ngh 5 cho chính mình hay mãi mãi đó chỉ là được tràn đầy hy vọng của những kẻ tủi nhục? Những vòng tay , những cái nắm tay , siết tay , những free hugs , big hugs , những cố gắng nhỏ mọn của mỗi cá nhân chủ nghĩa mà tất cả chúng ta đã , đang và sẽ làm vị tất biến điều chẳng thể thành có xác xuất , nhưng kiên cố sẽ làm đổi màu những mảng tối kia. Vậy thì còn do dự gì nữa? Bạn và tôi , tại sao chúng ta không cùng nhau hành động? Đâu có khó gì , giản đơn thôi mà , chỉ cần một chữ TÂM thôi. “Tôi đã là con của mọi nhà Là em của vạn kiếp pha phôi Là anh của vạn đầu em nhỏ Không áo cơm cù bất cù bơ.” Trong trận tuyến của những người dân nghèo sẽ luôn hiện diện tôi. Kiên cố và mãi mãi là như vậy! Gửi từ Blog Hoang Duong: "Mau với chứ , vội vàng lên với chứ! Mau đi thôi! mùa sắp ngả chiều hôm..." Cảm nhận của độc giả: Ho ten: Nguyễn Thị Thanh Dung Dia chi: Hn Email: thanhdung_tien@yahoo.com.vn Tieu de: Xin chào! Noi dung: Tôi vừa đọc bài viết của bạn và thực sự xúc động khi đọc về những con người , về cuộc sống của họ. Đó là những gì rất thực của cs thường nhật mà chúng ta vô tình lãng quên , bạn có xác xuất cho mình chức vị blog của bạn được không? ( Gửi vào email ) Ho ten: Huy Dia chi: Pleiku - Gia Lai Email: vingheomatamatem@yahoo.com Tieu de: cảm nhận của tôi về câu chuyện thứ ba Noi dung: Theo tôi mẫu chuyện thứ ba thì bà nhà giàu mang dáng vẻ giàu có lịch sự quý phái đó nên bỏ thói quen đi chùa đi thì hơn , người ta đến chùa để cần sự thanh thản , cần mở tấm lòng bao dong thân ái đối với mọi người dù trong hoàn cảnh nào đi chăng nữa. Còn người này đến chùa để làm chi trong khi có 2 sinh linh tinh vi đang cần sự giúp đỡ của bà ta thì bà ta lại làm ra vẻ khinh bỉ , mắng chửi. Vậy tự hỏi bà ta đã có tâm để đi chùa chưa hay chỉ là đi vì cái danh của bà. Một người nghèo khổ đến chùa với cái tâm vẫn hơn một người nhà giàu đến chùa với cái danh , với ý định khoe rằng ta đây là một người luôn muốn cầu phúc cho mọi người mà không nghĩ rằng phúc cho mọi người là chính là cách mà bà ta đối đãi với những người chung quanh. Ho ten: Anh Duy Dia chi: dhdl Email: minhduy89@gmail.com Tieu de: That xot thuong cho nhung canh doi Noi dung: Mình thấy câu chuyện thứ 3 là đáng giận nhất! Những con người kia mang danh thực lòng đi lễ Phật mà không có chút tâm nào… Đọc những câu chuyện của bạn mình thấy mình còn đang rất hạnh phúc vì còn có mái nhà , còn có cha mẹ , còn có cơm ăn áo mặc , không phải lo âu gì đến kế sanh nhai như những con người cực khổ kia!Email: trangdd@gmail.com Tieu de: 1 bài viết hay Noi dung: Tôi rất thích bài viết này. Chứ TÂM chỉ giản đơn là 1 từ có 3 âm tiết nhưng dường như nó quá nặng thì phải. Trong cuộc sống tong tả này người ta cứ luôn tìm kiếm đến những điều cao sa , mà quên đi những điều rất nhỏ nhưng thỉnh thoảng lại rất tác phong. Cái TÔI của người ta quá lớn thì phải. Còn nhiều lắm những mảnh đời xấu số , còn nhiều lắm những cảnh trái ngược. Thỉnh thoảng những cái vô tình lại hóa thành vô tâm vô tính mà người ta đâu có hay. Ho ten: ngọc lan tây Dia chi: Hà Nội Email: tranhoanglan_hn@yahoo.com Noi dung: Đã lâu rồi Tôi mới tìm và đọc được những dòng xúc cảm rất thật con nguời , ko suy tính bon chen cho riêng mình mà cảm thông với đời với nguời. Cảm ơn tác giả bài viết , Tôi thực sự xúc động trước tấm lòng chân thành của tác giả với những mảnh đời những cuộc sống của mọi người chung quanh. Sống ở trên đời cần có một tấm lòng. Ho ten: Thi Van Email: kynien.banvatoi@gmail.com Noi dung: thực sự sau khi đọc ba câu chuyện trên , tôi rất xúc động! Cuộc sống quanh ta vẫn còn nhiều mảng màu tối. Thật bất công vì: “Trên trái đất này hạnh phúc chẳng chia đều – Nơi còn hòa bình nơi khác chiến tranh – Phía trước văn minh đằng sau tăm tối…” tất cả vẫn như là một nỗi đau , một vết thương lòng mà chẳng bao giờ có xác xuất xoa dịu được. Đọc câu chuyện thứ hai tôi lại nghĩ tới người cha thương yêu của tôi. Chắc giờ này Người cũng đang tong tả tìm kiếm những cuốc xe ôm để kiếm tiền nuôi con. Vâng! Tôi đã lớn lên và được đi học đầy đủ nhờ những đồng bạc mồ hôi nước mắt mà bố kiếm được. Tôi hiểu giá trị của nó hơn ai hết và tôi chỉ mong sao mọi người hãy nhìn nhận những người lao dong đau đớn và cực khổ bằng một con mắt thân thiện hơn. Ấm áp và đầy tình người! Ho ten: Dinh Anh Dia chi: Hà Nội Email: dinhanhftu@yahoo.com Tieu de: Mình cảm nhận được những điều đó Noi dung: Mình nghĩ rằng mình cảm nhận được những điều đó , vì nó quá gần gụi với mình. Giờ đây mình đã khác , song những ký ức về những điều đó là vẫn còn trong tâm hồn mình. Mỗi một xã hội , con người đều có những khoảng tối và sáng cùng tồn tại. Nhưng chúng ta nếu biết san sớt khoảng sáng của mình để làm sáng hơn khoảng tối của những người khác và rồi cứ thế. Xã hội này , và mỗi chúng ta sẽ tốt đẹp hơn. Nhưng điều trực tiếp nhất là chúng ta hãy làm tốt nghề nghiệp của mình đóng góp cho xã hội , hãy làm những việc cụ thể , thiết thực nhất các bạn ạ. Cảm nhận và những điều muốn sẻ chia mời bạn gửi theo mẫu sau hoặc email về chức vị blogviet@vasc.com.vn
.
.
Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014
lao động "ngoại" lấn sân lao động "nội"
Tại hội nghị lần thứ 9 Ban chấp hành Tổng Liên đoàn lao động Việt Nam diễn ra trong sáng 11/7 tại Hà Nội , ông Nguyễn Hòa Bình , Phó chủ tịch trực ban Tổng liên đoàn cho biết , theo Cục Việc làm , Bộ LĐ-TB&XH hiện tại có trên 31 ngàn lao động ngoại bang đang làm việc ở Việt Nam chưa được cấp phép. Trong lúc đó , thông cáo của 53 Liên đoàn lao động các tỉnh , thành phố , Công đoàn ngành Trung ương , Công đoàn Tổng công ty trực thuộc Tổng Liên đoàn cho hay , chỉ tính riêng 4 tháng đầu năm nay đã có gần 147 ngành lao động mất việc làm. Tuy nhiên tình hình lao động nối tiếp có nhiều biến động , thừa thiếu xen kẽ. Còn xảy ra tình trạng thiếu lao động ở nhiều DN , KCN , KCX do công nhân , lao động chuyển đổi chỗ làm để có thu nhập cao hơn , chính sách đối với người lao động Trội hơn. Đáng quan tâm là tình trạng nợ lương , nợ BHXH và các khoản phụ cấp của công nhân , lao động trong nhiều tháng xảy ra ở dồi dào DN
.
.
Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014
“Người đảng viên phải thế nào?”
Sau thắng lợi của Chiến dịch cửa ải ( 1950 ) , nhu cầu xúc tiến cuộc kháng chiến và với mối liên quan với các Đảng cộng sản của các nước từng lớp chủ nghĩa đòi hỏi đảng của những người cộng sản phải ra sức khai , sau khi đã “tuyên bố tự giải tán” từ tháng 11/1945.Đại hội Đảng lần thứ II được Chiêu tập và dẫn đến quyết định trở lại công khai lãnh đạo toàn diện cuộc kháng chiến và kiến quốc , nhưng với tên gọi mới là “Đảng lao động Việt Nam”( 3/3/1951 ). Quyết định chọn tên này là do đề nghị của Bác và cũng phải trải qua những tranh cãi quyết liệt. Bài báo này chính xác thực chất và những sắc thái mới của tổ chức cách mạng này trong phông nền lịch sử mới , nhằm đáp lại câu hỏi: “Thế nào mới xứng đáng là người đảng viên Đảng lao động Việt Nam?”. Bài báo chính xác “Đảng lao động Việt Nam sẽ gồm những công nhân , nhà nông và lao động trí tuệ yêu nước nhất , tích cực nhất , cách mạng nhất” và là “những người cương quyết phụng sự lao động , những người chí công vô tư , làm kiểu mẫu trong cuộc kháng chiến kiến quốc. Như thế là rõ.Ai mà không như thế , thì không xứng đáng là người đảng viên Đảng lao động Việt Nam. Nói chung , người đảng viên ở bất kỳ đâu , bất kỳ làm việc gì , bất kỳ Cướp lấy quyền thế và tình cảnh nào , cũng phải luôn luôn: Đặt ích lợi của giang sơn , của dân chúng lên trên hết , trước hết; phải ra sức tham dự công việc kháng chiến; phải gần gũi dân chúng , yêu thương giúp rập dân chúng , tổ chức là lãnh đạo dân chúng; phải giữ vững tập quán cách mạng là chí công vô tư... Nói tóm lại , người đảng viên là một người thay mã cho Đảng trước dân chúng , để giải thích chính sách của Đảng và của Chính phủ cho dân chúng Hiểu ra và vui lòng thi hành. Mà muốn cho dân chúng tích cực thi hành , thì người đảng viên ắt phải xung phong làm kiểu mẫu để dân chúng bắt chước , làm theo.Mà muốn cho dân chúng phục tòng mình , làm theo mình , thì người đảng viên , từ việc làm , lời nói cho đến cách ăn ở , phải thế nào cho dân tin , dân phục , dân yêu. Thế là làm cho dân tin Đảng , phục Đảng , yêu Đảng và làm theo chính sách của Đảng và của Chính phủ. Đảng viên nào không được dân tin , dân phục , dân yêu thì chưa xứng đáng là một người đảng viên của Đảng lao động Việt Nam”. Đến nay vừa tròn 60 năm , nhắc lại bài báo như thấy một tấm gương để người nay soi vào!X&N
.
.
Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2014
105 triệu lao dong thiên cư trên cả thế giới được đối đãi công bình
Tổ chức lao động quốc tế ( ILO ) vừa công bố nghiên cứu trong đó nhấn mạnh , cộng đồng thế giới cần phê chuẩn đường lối chung đảm bảo các quyền của người lao động thiên cư để hơn 105 triệu lao động thiên cư trên cả thế giới được cư xử công bằng.Nghiên cứu của ILO đã nêu rõ các xu hướng chuyển nhượng lao động quốc tế , tác động đối với nước gốc của người lao động và nước hấp thu lao động , các hoàn cảnh lao dong mà người lao dong thiên cư phải trải qua , đồng thời đề xuất các thời hạn để xây dựng và thực hành các chính sách đảm bảo quyền của lao dong thiên cư. Mặc dù người lao dong thiên cư đóng góp hăng hái cho nước hấp thu lao dong nhưng họ vẫn bị cư xử không công bằng như lương thấp , môi trường lao động không không có các mối nguy hiểm hoặc rủi ro , không được canh gác từng lớp , bị phân biệt cư xử … ILO tự tin tuyên bố , người lao động thiên cư cần được cung cấp các dịp thích hợp lớn hơn , các chính sách đối với họ phải dựa trên sự nhấn các lợi ích của họ ở cả nước gốc và nước hấp thu lao dong. Vai trò của BRIC trong vấn đề an ninh lương thực thế giới Để đảm bảo an ninh lương thực cả thế giới , thị trường thế giới phải hoạt động yên ổn và hệ thống giao thông thương nghiệp phải công bình , không có sự phân biệt cư xử. Đó là những quan điểm được nêu trong Tuyên bố do bộ trưởng Nông nghiệp của 4 nước nhóm BRIC ( gồm Brazil , Nga , Ấn Độ và Trung Quốc ) ký tại một hội nghị cấp cao tại Matxcơva mới đây. Theo ghi nhận của bộ trưởng Nông nghiệp Nga Elena Skrynnik , tới thời khắc này BRIC đã đề ra phương hướng chính trong khu vực nông nghiệp , đó là "hợp tác trong hoạt động xây dựng cơ sở thông tin chung , làm tăng doanh số các sản phẩm nông nghiệp giữa các nước BRIC , thảo ra chiến lược chắc chắn dinh dưỡng cho các tầng lớp dân nghèo , hướng tiếp cận chung đối với vấn đề khí hậu cả thế giới , hiệp tác về công nghệ tiền tiến trong ngành nông nghiệp của các nước BRIC”. Nhóm các quốc gia BRIC làm ra khoảng 40% sản lượng lúa mì , 50% lượng thịt lợn và hơn 30% lượng thịt vịt trên thế giới. Dân số của khối này là khoảng 3 tỷ người , chiếm 42% dân số hành tinh , bởi vậy , ngoài việc chắc chắn lương thực cho mình , BIRIC đang đóng góp đáng kể cho an ninh lương thực thế giới. ICAO hướng tới mục đích không có các mối nguy hiểm hoặc rủi ro hơn Hội nghị về không có các mối nguy hiểm hoặc rủi ro phưởng chức cả thế giới do Tổ chức phưởng chức dân dụng quốc tế ( ICAO ) tại Montreál ( Canada ) đã nhấn mạnh nhu cầu xây dựng chiến lược không có các mối nguy hiểm hoặc rủi ro phưởng chức mới nhằm tăng cường hơn nữa không có các mối nguy hiểm hoặc rủi ro và chất lượng tải phưởng chức cả thế giới. Hơn 600 bộ trưởng tải , giám đốc điều hành Cơ quan phưởng chức dân dụng các nước và các đối tác của ngành phưởng chức dân dụng quốc tế đồng tình tăng hơn nữa sự phân tích minh bạch và chia sẻ thông tin giữa các nước thành viên ICAO và các đối tác của ngành tải phưởng chức để đáp ứng các đề nghị càng ngày càng cao về không có các mối nguy hiểm hoặc rủi ro trong bối cảnh nhu cầu càng ngày càng tăng về tải phưởng chức trên cả thế giới. Số tai nạn phưởng chức đã giảm từ 955 vụ năm 2000 xuống còn 654 vụ năm 2009 và tỷ lệ 4 tai nạn/1 triệu chuyến bay và 0 , 062 tai nạn chết người/ 1 triệu chuyến bay hiện nay tuy thấp , nhưng tỷ lệ này lại rất khác biệt giữa các lĩnh vực , trong đó có lĩnh vực tỷ lệ tai nạn cao gấp đôi tỷ lệ làng nhàng cả thế giới. Sự khác biệt này tiềm tàng khả năng tăng tỷ lệ tai nạn cả thế giới. 3 mục đích quan yếu của chiến lược mới của ICAO về không có các mối nguy hiểm hoặc rủi ro phưởng chức bao gồm: giảm số tai nạn tải phưởng chức gây chết người trên toàn cầu; giảm mạnh tỷ lệ tai nạn trên cả thế giới và không có lĩnh vực nào trên thế giới có tỷ lệ tai nạn phưởng chức cao gấp 2 lần tỷ lệ làng nhàng toàn cầu.Theo Chinhphu.vn
.
.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)